Segregation and Jim Crow Laws
- BANG Project
- Jul 31, 2020
- 5 min read
As the Civil War ended in 1865, many thought that it would be the beginning of true equality and social advancements to former African American slaves. However, the Reconstruction period only initiated a series of rules and oppressions against African Americans in the South to partly reconcile the loss of the slavery system.
In this era, most Jim Crow laws, or laws that enforced the segregation between blacks and whites, were enforced between the late 1800s and early 1900s. The term “Jim Crow” itself originated from the racist depiction of an African- American character in a song from 1932. In the South, Jim Crow laws dictated the way black people were treated in public systems, such as schools, stores, restaurants, hospitals, essentially all aspects of life. For example, in Alabama, stations shall have separate waiting rooms and separate ticket windows for the white and colored races (Ducksters). In Florida, the schools for white children and the schools for black children shall be conducted separately. In Georgia, the officer in charge shall not bury any colored persons upon the ground set apart for the burial of white persons (Ducksters).
Furthermore, this system inhibits black people from participating in political/ democratic duties like voting through poll taxes (paying a fee to vote) or literary tests (only people who can read/write can vote, and it was illegal to teach colored people how to read back then). All together, these methods seek to miniscule and repress the voice and democratic representation of an already-marginalized minority.
As time progresses, things do get better. In 1948, President Harry Truman passed the Executive Action to desegregate the U.S Army after WW2. In 1954, the Supreme Court ruled in favor of Brown v. Board of Education, overturning the previous decision in Plessy v. Ferguson. In 1964, the Legislative branch passed the Civil Rights Act of 1964, a landslide victory for the Civil Rights Movement. In spite of these advancements, the ever-lasting scars of segregation and Jim Crow laws still existed and transcended until this day. Racial prejudice and its history have led to the disparity in racially separated neighborhoods, with a majority of blacks living in dire neighborhoods in the inner cities. Consequently, the quality of education and fundings across these zip codes also shows a stark contrast, with black students being most disadvantaged. In the medical field, the eugenics movement and the inhumane experimentation of doctors on African American in the 1920s have also created a sense of distrust in the medical system at present. In terms of democratic processes, “ racial gerrymandering” (redrawing districts that do not represent a population correctly to favor a party/ candidate) have continued to deprive blacks of their political power. With just some examples above, it is easily seen that though a lot of progress has been made, we still have a long way to go to achieve high quality life for everyone in this nation.
Source:
Thi Hành Phân Biệt Chủng Tộc và Luật Jim Crow
Khi cuộc nội chiến Mỹ chấm dứt vào năm 1865, rất nhiều người đã hy vọng rằng đó sẽ là sự khởi đầu của bình đẳng và các tiến bộ xã hội cho nhóm người Mỹ gốc Phi. Tuy nhiên, giai đoạn tái tạo đất nước sau đó đã mở ra một trang sử đen tối đầy rẫy những áp bức với người Mỹ gốc Phi ở các bang miền Nam để phần nào quay lại chế độ nô lệ cũ.
Ở giai đoạn này, các luật Jim Crow, hay các luật được dùng để thi hành phân biệt chủng tộc giữa người da trắng và da đen, đã được thi hành từ những năm 1800s cho đến giữa những năm 1900s. Cụm từ “Jim Crow" bắt nguồn từ sự miêu tả châm biếm và phân biệt của một nhân vật da đen có tên Jim Crow trong một bài hát vào năm 1932. Ở miền Nam nước Mỹ, luật Jim Crow đã quyết định số phận, hay cách người da màu được đối xử trong xã hội và các nơi công cộng, như trường học, hàng quán, bệnh viện, v.v. Ví dụ, ở Alabama, các ga tàu phải có phòng chờ và cổng bán vé riêng cho người da trắng và người da đen (Ducksters). Ở tiểu bang Florida, các trường học cho trẻ em da trắng và da đen phải được tách biệt. Tương tự, ở bang Georgia, người ta không thể chôn cất người da đen bên cạnh người da trắng (Ducksters).
Quan trọng hơn nữa, chế độ này cấm đoán người da màu khỏi các quyền và nghĩa vụ dân chủ như bầu cử qua các biện pháp như thuế bầu cử (một khoản tiền phải đóng để có thể bầu cử) hay các bài kiểm tra mù chữ (chỉ những người biết đọc viết mới được bầu cử, mà khi đó dạy người da màu đọc viết được liệt là một tội). Nói cho cùng, tất cả những biện pháp này đều được sử dụng để áp bức tiếng nói và sự đại diện của người da đen trong chính quyền, làm suy giảm quyền của một nhóm người vốn đã rất thiệt thòi.
Theo năm tháng, mọi chuyện dần trở nên tốt đẹp hơn. Năm 1948, tổng thống Harry Truman đã ký sắc lệnh để bỏ sự phân biệt quân đội giữa quân nhân da màu và quân nhân da trắng sau thế chiến 2. Vào năm 1954, Tòa Án Tối Cao nước Mỹ đã ủng hộ phán quyết Brown v. Board of Education, lật ngược lại phán quyết Plessy v. Ferguson từ trước đó. Cho đến năm 1964, bộ lập pháp ở Mỹ đã ban hành Quyền Công Dân năm 1964 (Civil Rights Act of 1964), một thắng lợi lớn cho các nhóm thiểu số.
Dù đã có những bước tiến triển vọng, tuy nhiên, những nỗi đau và áp bức từ thời kì thi hành phân biệt và luật Jim Crow vẫn hiện hữu cho đến ngày nay. Những định kiến về người da màu và lịch sử của chúng đã dẫn đến sự khác biệt trong phân bố dân cư giữa người da trắng và người da đen, tạo ra một khoảng cách trông thấy về kinh tế giữa hai bên. Ngoài ra, chất lượng giáo dục và phân bố về vốn đào tạo cũng vô cùng khác biệt giữa khu vực chịu ảnh hưởng của sự phân chia này. Trong lĩnh vực y tế, phong trào ưu sinh học năm 1920 và những thí nghiệm y học trên cơ thể người Mỹ gốc Phi đã dấy lên nhiều sự bất bình và hoài nghi trong sự chăm sóc ý tế ở thời hiện đại. Ngoài ra, trong các cuộc bầu cử, việc tái phân vùng hay “racial gerrymandering" (lập các quận bầu cử mà không đại diện đầy đủ dân số da màu ở đó) đã tiếp tục áp bức và cản trở người da màu trong công cuộc đóng góp tiếng nói dân chủ. Với những ví dụ trên, ta có thể dễ dàng thấy rằng cho dù nhiều thứ đã tốt đẹp lên, ta vẫn còn một chặng đường rất dài để đạt được sự bình đẳng cho tất cả màu da.

.jpg)



Comments