Reflection on Race and Ethnicity
- BANG Project
- Jul 20, 2020
- 4 min read
I am a Vietnamese girl, who grew up in a small town where everything is analogous, and the people around me are the ones that look like me, talk like me, and have the same culture as me. However, I always have fairly tanned skin compared to all my peers, and I got picked on a lot when I was a kid just because my skin wasn’t the ideal beauty type that Vietnamese people desire.
This ideal beauty was a result of a Vietnamese idea that people with pale skin are the one belonging to the upper, and middle class because they didn’t have to work in agriculture back then. The girls with pale skin always get more compliments. This idea is not vicious or racist at all to me. However, this colorism leads to a lot of misconception about African-American in Vietnamese people's mind. I still remember as a kid, my aunt would tell me how “dirty” a black man looked, and how they were not in the same social class with us because of their own skin, or my mom would joke at me to “bleach” my skin to be prettier. Deep down somewhere in my own subconscious mind, I wished I was white with that fair complexion.
At the age of 14, I went to school in the US, where social groups are dichotomy, where people speak hundreds of languages. However, I was still very ignorant when it came to my own identity. Everytime someone would ask “what are you?” I’d always ask them to guess; not that I wanted to raise any curiosity in the conversation. I was just ashamed of being Asian, as if it wasn’t obvious. In another word, I was filled with the idea of being inferior, the stereotype of being an Asian.
Not until I met a friend who completely changed my opinion about one’s identity. He is a black boy who was 4 years older than me. He showed me that it has nothing wrong being a Black person. Moreover, he was proud of being a French black boy, and he said he had so many things that were special to his own race that I wouldn’t understand just like there are traditions that I treasure that he doesn't have. He was well-educated, kind, and assiduous, nothing like the stereotype that I have been told.
I finally came to realize that there is so much more of a person than his/her own race or ethnicity. Yes, they are a big part of one's identity but they certainly do not define who you choose to be as a person. And thanks to him, I was finally proud to say that I am Asian, specifically I belong to the Kinh ethnic group that grew up in Vietnam.
Tự sự về chủng tộc và dân tộc
Tôi là một người con gái Việt Nam, lớn lên trong một thành phố nhỏ nơi mà mọi thứ đều rất tương đồng, mọi người xung quanh tôi đều là những người trông giống tôi, nói cùng một ngôn ngữ, và có cùng một nền văn hoá giống tôi. Tuy nhiên, từ bé tôi đã có một nước da rám nắng hơn so với các bạn cùng trang lứa và tôi cũng từng bị trêu chọc khi còn bé chỉ vì da của tôi không phải là vẻ đẹp lý tưởng của Việt Nam.
Lý tưởng này được hình thành bởi tư tưởng của người Việt cho rằng những người có làn da trắng thuộc tầng lớp thượng lưu hoặc trung lưu bởi họ không phải làm việc lao động vất vả. Những người con gái với làn da trắng luôn nhận được nhiều lời khen ngợi. Với tôi, lý tưởng này không hề có ý xấu cũng như không hề phân biệt chủng tộc. Tuy nhiên, phân biệt màu da (colorism) dẫn đến nhiều quan niệm sai trái về người Mỹ gốc Phi trong suy nghĩ của người Việt Nam. Tôi vẫn còn nhớ khi còn bé, dì tôi từng kể cho tôi tôi về những người da đen bẩn thỉu như thế nào, và họ không thuộc cùng một từng lớp xã hội với chủng tôi vì màu da của họ, hay có lúc mẹ tôi thường đùa với tôi nếu tẩy trắng da tôi sẽ xinh đẹp hơn. Sâu thẳm đâu đó trong tiềm thức của bản thân, tôi từng ước rằng mình được sinh ra là người da trắng sáng.
Vào năm 14 tuổi, tôi đã có cơ hội đi học ở Hoa Kỳ, nơi mà các nhóm xã hội được chia nhiều, nơi mà mọi người nói hơn hàng trăm thứ tiếng. Dầu vậy, tôi vẫn luôn khá thờ ơ khi nói đến danh tính của bản thân. Mỗi lần, có ai hỏi “Bạn là gì?” tôi luôn gợi ý mọi người đoán thử; không phải vì tôi muốn gợi thêm sự tò mò trong hội thoại, mà chỉ vì tôi luôn thấy xấu hổ là một người châu Á, như thể đó không phải là một điều hiển nhiên. Nói cách khác, tôi luôn cảm giác khó chịu khi mọi người đùa cợt về những khuôn mẫu về người châu Á (mắt nhỏ, giỏi toán, ngoan hiền).
Mãi cho đến khi tôi gặp được một người bạn này. Anh ta là người Pháp da đen lớn hơn tôi 4 tuổi. Chính anh ta đã cho tôi thấy rằng không có gì sai với một người da màu. Hơn nữa, anh ấy còn rất tự hào, đối với anh ta có những thứ đặc biệt trong chủng tộc của anh ta mà tôi không biết tới, cũng như có những nền văn hoá mà tôi trân trọng mà anh ấy không có. Anh ấy là một người có dục tốt, chăm chỉ, tốt bụng, không giống những khuôn mẫu mà tôi đã từng nghe về người da đen.
Tôi cuối cùng cũng nhận ra được rằng một người thể hiện nhiều hơn chỉ chủng tộc hoặc sắc tộc của họ. Đúng là chủng tộc và sắc tộc là một phần lớn bản sắc của một người nhưng nó không là là lí do để một người chọn để sống. Và cảm ơn tới anh ấy, tôi cuối cùng đã có thể tự hào nói rằng tôi là một người châu Á, cụ thể hơn tôi thuộc dân tộc Kinh được sinh ra tại Việt Nam.

.jpg)



Comments