Reflection on Race and Ethnicity
- BANG Project
- Jul 11, 2020
- 4 min read
Updated: Jul 12, 2020
I live in Vietnam, a country where there is only one race, and the majority of people share the same background and culture. My own racial and ethnic identities have never been in question. Honestly, I was ignorant about this topic until I went to study abroad in the US. When you live in a country where race is a dichotomy, where society literally separates into black and white, then human identities are not that simple anymore.
Studying abroad, I cannot count the multiple times that I have been asked, “What are you?”. This question has taken various forms over the years: “Where are you from? Where were you born? Are you Asian? Where were you before you came to the US? You are Vietnamese, right? What is your cultural heritage?” Most of the time, the person’s intention is not malicious or racist at all. The line of questioning is often innocuous. However, the implication is aggravating.
These questions make me feel like I must be sorted and defined. I am different or perhaps I do not belong in some way. And each time I get presented with these questions, despite the countless times I have answered, I always startle. My heart begins to flutter and starts to race. My mind fills with thoughts such as: What is this person asking me? What does this person want to know? How can I get out of this? Why am I being asked this question, again? Why is this even interesting? How can I answer this question without thinking about the perpetuating racism that compels the question to be asked in the first place?
What is not surprising at all, is that the shortest answer usually satisfies. I am from Vietnam, and I have lived there before I came here. That is all they want to know. I am not sure why this information is important or seemingly relevant. If they want to know me, these would seem like entirely inadequate answers. However, what seems like an irrelevant topic to me is an interesting topic for others to explore. This curiosity has led me to spend a lot of time to think critically about my race and to try to understand how it has influenced and shaped my life.
I came to realize that my cultural identity is not static, and it is constantly changing. I am Vietnamese; I am Asian; I am agnostic; I am just a fellow scholar - I am all of these things. Race and ethnicity are socially constructed concepts, and they are complicated to understand and define. The various forms of self and assigned identifications have and will continue to have enormous influences on people’s lives. None of these issues are simple nor straightforward, and there is a need to create more spaces in which people can reflect on their own racial and ethnic identities and how they have shaped their lives and the lives of their fellow humans.
Tự sự về chủng tộc và sắc tộc
Tôi sinh ra và lớn lên ở Việt Nam, một đất nước mà phần lớn mọi người đều có chung màu da và bản sắc. Thú thật, tôi chưa bao giờ tìm hiểu về nguồn gốc hay màu da của mình cho đến khi tôi tới Mỹ. Khi bạn sống ở một quốc gia nơi mà sắc tộc luôn là chủ đề gây tranh cãi, nơi mà xã hội bị phân thành hai màu đen trắng thì bạn ắt hẳn không thể ngồi yên.
Đi du học, tôi không thể đếm hết những lần mà tôi đã được hỏi, “ Bạn là gì?”. Tất nhiên, câu hỏi này đã được hỏi ở nhiều dạng, như: Bạn đến từ đâu?, Bạn sinh ra ở đâu?, Bạn đã ở đâu trước khi đến Mỹ?, Bạn là người Việt phải không?, v.v. Những câu hỏi này đều vô hại nhưng chúng luôn khiến cho tôi phải suy nghĩ sâu sắc mỗi khi trả lời.
Những câu hỏi này luôn khiến tôi cảm thấy mình cần được khẳng định. Tôi khác biệt hay có lẽ rằng tôi không thuộc về nơi nào cả. Và mỗi khi tôi được đặt ra những câu hỏi như này, dù đã trả lời vô số lần,nhưng tôi vẫn trăn trở về mọi thứ . Tâm trí tôi lấp đầy những suy nghĩ mơ hồ: Người này đang hỏi tôi điều gì? Người này muốn biết gì? Làm thế nào tôi có thể thoát khỏi đây ? Tại sao tôi lại nhận câu hỏi này lần nữa? Tại sao điều này lại thú vị đến thế? Làm thế nào tôi có thể trả lời câu hỏi này mà không nghĩ về sự phân biệt chủng tộc đã xuất hiện ngay từ lúc đầu trước khi được đặt câu hỏi.
Một điều không quá ngạc nhiên rằng câu trả lời ngắn nhất cũng chính là câu trả lời thỏa đáng nhất . Tôi đến từ Việt Nam và đã sống ở đó trước khi đến đây . Đó là tất cả những gì họ muốn biết. Tôi cũng không chắc tại sao thông tin này quan trọng đến thế. Nếu họ thật sự muốn biết tôi, đây có vẻ như là một câu trả lời hoàn toàn chưa thỏa đáng. Tuy nhiên, những gì có vẻ là một chủ đề không liên quan đối với tôi lại là một chủ đề thú vị cho những người khác khám phá. Sự tò mò này đã khiến tôi dành nhiều thời gian để suy nghĩ kĩ càng về sắc tộc của mình và cố gắng thấu hiểu nó ảnh hưởng và định hình cuộc sống của tôi như thế nào.
Tôi nhận ra rằng bản sắc văn hóa của tôi luôn thay đổi. Tôi là người Việt Nam; Tôi là người châu á; Tôi là người da vàng. Chủng tộc và dân tộc là những khái niệm được xã hội định sẵn, chúng rất phức tạp để hiểu rõ và định nghĩa chính xác. Các hình trạng khác nhau của bản thân và những bản sắc được ấn định đang và sẽ tiếp tục có ảnh hưởng rất lớn đến cuộc sống của người dân. Không có vấn đề nào trong số này là đơn giản cả, cần rất nhiều thời gian để một người có thể phản ánh về bản sắc dân tộc và chủng tộc của chính họ và cách họ định hình cuộc sống bản thân.
.jpg)





Comments